Tin Tức

Tiêu Dao xuất kiếm, độc bước giang hồ

"Ta muốn được tựa cánh bướm kia, đến không ai hay, đi không ai biết, một đời tiêu dao độc hành không vướng bận." - Tiêu Dao Tử - Sáng tổ Tiêu Dao Phái.

Nước chảy hoa rơi, chớp mắt đã nhiều năm trôi qua…

Trưởng thành tại tuyệt địa Bắc Minh Cực Hàn, Vô Nhai Tử - đứa trẻ được Tiêu Dao Tử nuôi dưỡng thấm thoắt đã trở thành một trang tuấn lãng bất phàm. Sớm lĩnh ngộ được 10 thành Bắc Minh Thần Công, lại có tâm thế nghệ sĩ, ngao sơn ngoạn thủy, khí phách hơn người, Vô Nhai Tử nghiễm nhiên thành người được chân truyền, trở thành chưởng môn đời thứ 2 Tiêu Dao Phái. Lấy cảnh giới "làm chủ được cái chính đạo của trời đất, chế ngự được lục khí để ngao du trong vũ trụ vô biên" làm tôn chỉ, một lòng hướng Tiêu Dao xa lánh thị phi giang hồ.

Song trong vạn sự vật, điều huyền bí khó hiểu nhất không gì hơn là lòng người. Vô Nhai Tử bị nghịch đồ Đinh Xuân Thu phản bội, dùng Hóa Công Đại Pháp ám toán, cắt đứt kinh mạch. Hai sư muội Tề Ngự Phong và Lý Thu Thủy vì tình mà sinh hận, lần lượt rời Tiêu Dao Phái, biệt tích giang hồ. Trong chớp mắt, đóa hoa tiêu dao tự tại hơn trăm năm nay phải đối mặt với nguy cơ tàn úa.

Bấy giờ, vì Thần Sa mà thiên hạ tranh đoạt triền miên, phong vân chiến hỏa, thiện ác bất phân. Sống sót sau màn thủ ác của tên nghịch đồ, tâm thần chịu đả kích nặng nề, Vô Nhai Tử xuất kiếm ở Hàm Cốc, độc bước giang hồ, kiếm khí khuynh đảo toàn bộ Trung Nguyên. Điều này hoàn toàn trái ngược với phong thái thích ẩn dật của y...

Phía trước là hung hay cát vẫn chưa biết, Tiêu Dao nhàn hạ trăm năm, cuối cùng lại như ánh trăng mờ sáng. Thành cũng là giang hồ, bại cũng là giang hồ, thân làm chủ được cái chính đạo của trời đất, làm sao có thể để cái ác làm càn? Tâm tính tiên nhân thích tiêu dao, không tranh giành, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán tằng hội, cầu bất đắc. Lần này, quân tử Tiêu Dao tụ chính khí, đạo chích chư tiên nổi trận cuồng phong, một truyền kỳ mới lại bắt đầu…